CHÚA NHẬT TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN – NĂM B

BÀI ĐỌC I: G 7,1-4.6-7
“Tôi phải buồn sầu mãi cho đến tối”.
Bài trích sách Gióp.
Bấy giờ Gióp nói rằng: “Khổ dịch là đời sống của con người trên trái đất, ngày của họ giống như ngày của người làm công. Cũng như người nô lệ khát khao bóng mát, như người làm công ước mong lãnh tiền công thế nào, thì tôi cũng có những tháng nhàn rỗi, có những đêm người ta bắt tôi làm việc cực nhọc. Nếu tôi đi ngủ, thì tôi lại nói: “Chừng nào tôi mới thức dậy, và chừng nào là đến chiều? Tôi phải buồn sầu mãi cho đến tối”. Ngày của tôi qua nhanh hơn chiếc thoi đưa, nó tàn lụn đi mà không mang lại tia hy vọng nào. Hãy nhớ rằng đời sống tôi chỉ là một hơi thở! Mắt tôi sẽ không nhìn thấy hạnh phúc”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 146,1-2.3-4.5-6
Đáp: Hãy chúc tụng Chúa, Đấng cứu chữa những kẻ giập nát tâm can (c. 3a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Hãy ngợi khen Chúa, vì Người hảo tâm; hãy ca mừng Thiên Chúa chúng ta, vì Người êm ái, thực Người rất đáng ngợi khen. Chúa xây dựng lại Giêrusalem, tập họp con cái Israel phân tán. – Đáp.
2) Chính Người chữa những kẻ giập nát tâm can, và băng bó vết thương của lòng họ. Người ấn định con số các ngôi sao, và gọi đích danh từng ngôi một. – Đáp.
3) Chúa chúng ta cao cả và mãnh liệt quyền năng, sự khôn ngoan của Người thực là vô lượng. Chúa nâng cao những kẻ khiêm cung, Người đè bẹp đứa ác nhân xuống tận đất. – Đáp.

BÀI ĐỌC II: 1 Cr 9,16-19.22-23
“Vô phúc cho tôi nếu tôi không rao giảng Phúc Âm”.
Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, nếu tôi rao giảng Tin Mừng, thì không phải để làm cho tôi vinh quang, mà vì đó là một nhu cầu đối với tôi. Vô phúc cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng. Giả như nếu tôi tự ý đảm nhận việc ấy, thì tôi có công; nhưng nếu tôi bị ép buộc, thì tôi phải làm trọn nghĩa vụ đã giao phó cho tôi. Vậy thì phần thưởng của tôi ở đâu? Khi rao giảng Tin Mừng, tôi đem Tin Mừng biếu không, tôi không dùng quyền mà Tin Mừng dành cho tôi. Mặc dầu tôi được tự do đối với tất cả mọi người, tôi đã đành làm nô lệ cho mọi người, hầu thu hút được nhiều người hơn. Tôi đã ăn ở như người yếu đau đối với những kẻ yếu đau, để thu hút người yếu đau. Tôi đã nên mọi sự đối với tất cả mọi người, để làm cho mọi người được cứu rỗi. Tất cả những việc đó, tôi làm vì Tin Mừng để được thông phần vào lợi ích của Tin Mừng. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 10,27
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Chiên của Ta nghe biết tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng theo Ta”. – Alleluia.

PHÚC ÂM : Mc 1,29-39
“Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi hội đường, Người cùng với Giacôbê và Gioan đến nhà Simon và Anrê. Lúc ấy bà nhạc gia của Simon cảm sốt nằm trên giường, lập tức người ta nói cho Người biết bệnh tình của bà. Tiến lại gần, Người cầm tay bà, và nâng đỡ dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi tiếp đãi các ngài.
Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám: và cả thành tụ họp trước cửa nhà. Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ, và không cho chúng nói, vì chúng biết Người.
Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó. Simon và các bạn chạy đi tìm Người. Khi tìm thấy Người, các ông nói cùng Người rằng: “Mọi người đều đi tìm Thầy”. Nhưng Người đáp: “Chúng ta hãy đi đến những làng, những thành lân cận, để Ta cũng rao giảng ở đó nữa”. Và Người đi rao giảng trong các hội đường, trong khắp xứ Galilêa và xua trừ ma quỷ. Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM

Khởi đầu Tin Mừng Marcô, thánh nhân đã ghi rất rõ: Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa (Mc 1,14). Thế nhưng, chúng ta sẽ không tìm thấy trong cuốn Tin Mừng của ngài những bài giảng Tin Mừng mà Chúa Giêsu rao giảng, và nếu có ai đó có tham vọng nghiên cứu bố cục bài giảng của Chúa chắc phải thất vọng, bởi Marcô viết Tin Mừng không nhằm giới thiệu Chúa như là một nhà giảng thuyết lừng danh, vì Marcô nhận ra rằng sức sống của Tin Mừng không là những tràng vỗ tay của thính giả trước những áng văn tuyệt tác được thốt ra từ môi miệng của người giảng thuyết, nhưng Marcô đã cảm nhận được rằng, sức sống của Tin Mừng được dệt lên từ lời nói của một Con Người mang một sức mạnh toát ra từ Con Người đó, chứ không phải những áng văn hay, những lời nói bóng bẩy. Vâng, sức mạnh của lời được đúc nén bằng chính đời sống của Đấng đã vâng lời cho đến chết và chết trên Thập Giá vì yêu thương. Bởi đó những bài giảng của Đức Kitô đã được Marcô diễn tả cách sống động qua những phép lại Người thực hiện.

Quả thật những phép lạ được Chúa thực hiện qua lời tường thuật của Marcô được qui hướng về nội dung của lời Tin Mừng, đó chính lời mời gọi “hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,15). Tin Mừng không gì hơn chính là sự xuất hiện của Đức Kitô, Đấng đã đến trần gian để hoàn tất lời hứa cứu độ mà Thiên Chúa đã hứa với các tổ phụ của Dân Chúa chọn. Thật vậy, sau khi Nguyên Tổ phạm tội, con người rơi vào cảnh tối tăm và bị sự chết thống trị. Sự dữ đó được thể hiện qua những nỗi khổ đau mà con người phải chịu đó chính là bệnh tật, sự bất lực trước những quyền lực của Satan đang chi phối cuộc sống của con người. Thiên Chúa, như người Cha nhân hậu, làm sao Ngài lại có thể để cho công trình tạo dựng của Ngài ra hư không được, Ngài quyết phục hồi tình trạng nguyên thuỷ của công trình tạo dựng, một tình trạng mà Thiên Chúa đã trao ban khi tạo dựng, đó chính là dự phần vào cuộc sống của Thiên Chúa, một sự sống hạnh phúc và miên viễn. Bởi thế, trong yêu thương và với tinh thần vâng phục của người con, Đức Kitô đã đến trần gian để thực hiện ý định cứu chuộc con người mà Thiên Chúa Cha đã dự liệu. Do đó, khi thi hành nhiệm vụ mà Cha đã trao ban, Đức Kitô đã nỗ lực phục hồi lại trật tự của công trình tạo dựng, trật tự đó không gì hơn là kiến tạo lại mối tương giao tốt đẹp giữa con người với Thiên Chúa, qua việc loại trừ nguyên nhân gây ra bất hạnh đó là ma quỉ, là tật bệnh… Hành vi đó chính là lời loan báo Tin Mừng, mang lại niềm hy vọng, xoa tan bóng đêm của sự dữ và kiến tạo niềm vui cho con người.

Lời loan báo Tin Mừng như thế không dừng lại sau khi Chúa Giêsu bỏ thế gian này mà về với Cha, nhưng lời Tin Mừng vẫn được tiếp tục công bố từ thế hệ này qua thế khác cho tới thời cánh chung, ngày mà Đức Kitô trở lại thế trần trong vinh quang, để thiết lập trời mới đất mới. Đó chính là sứ mệnh mà Chúa đã uỷ thác cho Giáo Hội “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.” (Mc 16,15-18).  Vâng, Giáo Hội tiếp tục sứ vụ loan báo Lời Tin Mừng cũng không phải bằng những lời rao giảng rỗng không, những lời hoa mỹ làm thoả mãn người nghe, nhưng phải là lời có sức mạnh được đúc nén từ một cuộc sống chứng nhân của người môn đệ, chứng nhân về một đức tin vững vàng, chứng nhân về một cuộc sống tràn đầy niềm vui vì có Tin Mừng, điều đó có nghĩa là người môn  đệ Chúa Giêsu không loan báo Tin Mừng bằng những lời có cánh, nhưng bằng sức mạnh của một con người hoàn toàn sống theo lời mời gọi của Tin Mừng, một cuộc sống lan toả hương thơm của tám mối phúc, và đó là sức mạnh để loại trừ ma quỉ, sức mạnh để làm chứng rằng, chính việc tin vào Chúa Kitô luôn mang lại niềm vui và hạnh phúc,  không chỉ là niềm vui mai sau, nhưng trên hết còn là niềm vui của ngày hôm nay, một niềm vui thanh thản bình an được đâm chồi nẩy lộc từ một tâm hồn không bị vẩn đục bởi danh lợi thú, không bị đam mê nhục dục làm hoen ố.

Ước mong sao sự hiện diện của chúng ta những người môn đệ Chúa Kitô luôn phải là dấu chỉ sự hiện diện của Nước Trời, nơi đó tràn ngập bình an vì ma quỉ không có đất dung thân, vì sự dữ không có cơ hội để hoành hành.  Vâng, đó chính là sự hiện diện của những con người biết yêu thương như Chúa đã yêu thương. Amen.

Lm Antôn Hà Văn Minh

_____________
0