CHÚA NHẬT TUẦN 6 THƯỜNG NIÊN – NĂM B

BÀI ĐỌC: Lv 13,1-2.44-46
“Người phong cùi phải ở riêng ngoài trại”.
Bài trích sách Lêvi.
Chúa phán cùng Môsê và Aaron rằng: “Nếu người nào thấy da thịt mình xuất hiện màu sắc khác thường, hoặc mụn nhọt hay những vết bóng láng, đó là dấu bệnh phong cùi, phải đem họ đến tư tế Aaron, hoặc đến một vị nào trong các con trai của ông.
“Vậy ai mắc bệnh phong cùi, và tư tế ra lệnh phải ở riêng, thì phải mặc áo rách, để đầu trần, lấy áo che miệng và la to rằng mình mắc bệnh truyền nhiễm và ô uế. Bao lâu người đó còn mắc bệnh phong cùi và ô uế, họ phải ở riêng một mình ngoài trại”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 31,1-2.5.11
Đáp: Chúa là chỗ dung thân, Chúa giữ con khỏi điều nguy khổ (c. 7).
Xướng: 1) Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm, và tội phạm của người được ơn che đậy! Phúc thay người mà Chúa không trách cứ lỗi lầm, và trong lòng người đó chẳng có mưu gian! – Đáp.
2) Tôi xưng ra cùng Chúa tội phạm của tôi, và lỗi lầm của tôi, tôi đã không che giấu. Tôi nói: “Con thú thực cùng Chúa điều gian ác của con, và Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con”. – Đáp.
3) Chư vị hiền nhân, hãy vui mừng hân hoan trong Chúa, và mọi người lòng ngay hãy hớn hở reo mừng. – Đáp.

BÀI ĐỌC II: 1 Cr 10,31-11,1
“Anh em hãy noi gương tôi, như tôi đã noi gương Đức Kitô”.
Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, dầu anh em ăn, dầu anh em uống, dầu anh em làm việc gì khác, anh em hãy làm mọi sự cho sáng danh Chúa. Anh em đừng nên cớ cho người Do-thái, dân ngoại hay Hội thánh của Thiên Chúa phải vấp phạm. Như tôi đây, tôi cố làm hài lòng mọi người trong mọi sự, không tìm điều gì lợi ích cho tôi, nhưng tìm điều lợi ích cho nhiều người, để họ được cứu rỗi. Anh em hãy noi gương tôi, như tôi đã noi gương Đức Kitô. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 14,5
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Mc 1,40-45
“Bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch”. Động lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh”. Tức thì bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: “Anh hãy ý tứ đừng nói cho ai biết, một hãy đi trình diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng mình đã được khỏi bệnh”. Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người. Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM

Được nổi tiếng là ước mơ của nhiều người, và làm thế nào để được mọi người biết đến là một nỗi khao khát luôn dày vò tâm trí của nhiều người. Quả thật, danh vọng làm một trong ba cám dỗ hàng đầu mà ma quỉ luôn gieo vãi vào trí lòng của con người, bởi thế nhà thơ  Xuân Diệu đã thẳng thắn tỏ bày: “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”. Hơn bao giờ hết, lợi dụng sự phát triển khoa học kỹ thuật, nhất là qua phương tiện truyền thông, chẳng hạn internet với mạng xã hộ, các bạn trẻ nô nức đi tìm một phút huy hoàng với việc bán thân cho mạng để được nổi danh bằng những lời nói thô tục, những hình ảnh khoe thân… Tham vọng này đã đẩy đưa nhiều bạn trẻ ngày nay mất phương hướng trong việc đi tìm cho mình một hướng đi cho cuộc đời, và rồi chỉ còn lại những con người sống ích kỷ, vô cảm và không còn nhạy cảm với nhu cầu của tha nhân.

Tin Mừng hôm nay đã trình bày về một con người Giêsu đầy quyền năng trong lời nói và hành động, đã không màng đến bất cứ một lời ca tụng của người đời, không quan tâm đến một tí nào bã phù hoa danh vọng của trần thế. Khi giơ tay đụng vào người phong cùi và chữa anh lành bệnh, thay vì để cho người ta ca tụng, tung hô, Người lại ra lệnh: Coi chừng, đừng nói gì với ai cả. Quả thật, khi đi vào trần gian, Chúa Giêsu luôn ý thức sứ mệnh Cha giao phó là để phục vụ cho chương trình cứu chuộc, chứ không để đi tìm vinh quang riêng cho mình. Và chính khi phục vụ phần rỗi cho nhân loại theo Thánh ý của Cha,  Đức Kitô đã nhận được sự tôn vinh. Thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu Philipphê đã minh định: “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ” (Phl 2,8-10).

Đức Giêsu cấm người phong cùi được chữa lành không cho ai biết việc Người chữa lành là Người muốn khẳng định mọi quyền năng đều xuất phát từ Thiên Chúa, và quyền năng mà Người đang có cũng là quyền năng lãnh nhận từ Chúa Cha với mục đích phục vụ cho công trình cứu chuộc con người qua việc tái lập lại trật tự của công trình tạo dựng. Vì thế, việc Người chữa lành người phong cùi không nhằm biểu tỏ uy quyền của mình, nhưng là để xua trừ sự dữ, kiến tạo lại mối tương giao tốt đẹp giữa con người với nhau và giữa con người với Thiên Chúa. Vì thế, việc Người lệnh cho người phong cùi đi trình diện tư tế nằm trong chiều kích này. Tư tế sẽ dâng lễ vật xác nhận người phong cùi được sạch có nghĩa ông không còn trong tình trạng tội lỗi, sự dữ không còn chế ngự ông ta và như vậy ông có quyền tham dự việc tế lễ của Dân Chúa, và nhất là ông được tham gia vào các việc sinh hoạt hội đường, được tái gia nhập vào cộng đồng và ông không còn bị loại trừ như kẻ tội lỗi ghê tởm.

Được chọn gọi trở thành người Kitô hữu, chúng ta cũng được mời gọi thể hiện tâm tình phục vụ này trong cuộc đời của chúng ta. Dĩ nhiên, cho dẫu đã được xức dầu Thánh Thần để tham dự vào công việc của Giáo Hội, chúng ta vẫn còn đó những quyến rũ của thế trần, và danh vọng vẫn luôn là sức hấp dẫn lôi cuốn chúng ta, để khi phục vụ chúng ta vẫn còn cố tìm cho mình chút vinh quang, và nhiều khi chúng ta ngủ quên trong những tiếng tụng ca của người đời để rồi, như một Salomon không còn quan tâm giữ luật Chúa, lấy những ân huệ Chúa ban như sự giàu sang, sự khôn ngoan làm của riêng mình, phục vụ cho tính tự cao tự đại của mình, để cuối cùng đánh mất ân nghĩa với Thiên Chúa.

Ước mong sao, chúng ta là những Kitô hữu, chúng ta mặc lấy tâm tình của Chúa Kitô khi phục vụ, chúng ta không tìm vinh quang cho chính mình, nhưng trái lại chúng ta chỉ mong cho Danh Chúa được cả sáng và các linh hồn được cứu độ, còn vinh quang của chúng ta sẽ do chính Chúa tôn vinh. Amen.

Lm Antôn Hà Văn Minh

_____________
0